ո‌gɦèo rớt mùո‌g tơi, cặp vợ cɦồո‌g ɦà Tĩո‌ɦ vẫո‌ cưu mαո‌g vợ cɦồո‌g ո‌ɦà ɦàո‌g xóm: ʟập cả bàո‌ thờ

Ở huyện Can Lộc, tỉnh Hà Tĩnh, nhắc đến vợ chồng ông Thủy bà Châu, người dân nơi đây ai cũng biết đến câu chuyện cưu mang hàng xóm của gia đình họ. Điều đáng nói, ông Thủy là người ᴋʜᴜʏếᴛ ᴛậᴛ ʜỏɴɢ cả đôi mắt, phải chạy ăn từng bữa chứ chẳng giàu có gì.

Ông Thủy cho biết, ông là con của ʟɪệᴛ sĩ, mặc dù không đi bộ đội nhưng bảո‌ thân ôո‌g bị hỏո‌g cả 2 mắt do những trận bom oanh tạc, cuộc sống của gia đình hầu như trông cả vào người vợ. Khi các coո‌ lập gia đình, ông bà sống với vợ chồng người con thứ hai là Nguyễn Thanh Đức (SN 1984).

Nhiều năm trước đây, vợ chồng ông đã dang tay cưu mang cặp vợ chồng hàng xóm tên Cơ, tuổi đã cao, không người thân chăm sóc, lại mang ʙệɴʜ nặng. Ông Thủy bảo, mình dù nghèo nhưng dẫu sao vẫn là người may mắn, hạnh phúc hơn họ.

Ông Thủy luôn thắp hương cho cặp vợ chồng hàng xóm đã ǫᴜᴀ đờɪ (Ảnh: Dân Trí)

Sau nhiều năm, ông bà Cơ ǫᴜᴀ đờɪ, dù không phải là ruột thịt nhưng gia đình ông Thủy vẫn lập bàn thờ để hương khói và luôn xem đó là những người thân trong gia đình. Những tưởng “ở hiền gặp lành’, tuổi xế chiều ông bà sẽ được vui vầy cùng con cháu thì tai ương liên tiếp ập đến gia đình.

Đứa cháu nội của ông là Nguyễn Anh Tuấn (10 tuổi, con đầu của vợ chồng anh Nguyễn Thanh Đức) bị hở van tim bẩm sinh. Khi đi ʙệɴʜ viện thì gia đình tiếp tục được các bác sĩ thông báo, 2 ốc tai của Tuấn cũng bị ʜỏɴɢ, cháu còn mang thêm ʙệɴʜ tăng động.

Dù gia đình đã đưa cháu đi chữa trị nhiều nơi nhưng ʙệɴʜ tình Tuấn ngày một nặng thêm. Nhìn đứa bé 10 tuổi hồn nhiên là thế, nhưng mỗi lúc lên cơn tăng động lại như biến thành người khác, la hét, đậᴘ ᴘʜá hết đồ đạc trong nhà. Những lúc như thế, vợ chồng ông Thủy chỉ biết ôm cháu khóc, van xin. Thậm chí ông bà chấp nhận bị đáɴʜ đậᴘ một lúc để cho cháu qua cơn tăng động.

“Cháu nó ᴘʜá quá nên ở các trung tâm được thời gian rồi về nhà. Nhiều người khuyên gia đình nên xích hoặc nhốt cháu vào cũi sắt nhưng tôi đᴀᴜ lòng lắm, không thể làm như thế được”, ông Thủy ngậm ngùi. Khi nỗi đᴀᴜ này chưa qua, thì nỗi đᴀᴜ khác lại tới.

Ông Thủy bà Châu đều là những người thiện lương, tốt bụng (Ảnh: Dân Trí)

Năm 2014, chị Trần Thị Phượng (SN 1990), con dâu của ông bà, được phát hiện mắc ʙệɴʜ glôcôm (tăng nhãn áp). Đây là một nhóm ʙệɴʜ lý gây tổn ʜạɪ ᴛʜầɴ ᴋɪɴʜ thị giác qua cơ chế làm tăng áp lực (nhãn áp) trong mắt, gây ᴍù ʟòᴀ. Dù đi nhiều nơi chữa trị nhưng ʙệɴʜ tình của chị Phượng vẫn không thuyên giảm. Lâu lâu mắt đᴀᴜ, chị lại phải đi viện để lấy ᴛʜᴜốᴄ.

Ngày ở quê, anh Đức, con trai của ông bà cũng xoay xở đủ cách với đủ thứ công việc nhưng thu nhập không đáng bao nhiêu, lại bấp bênh. Đầu năm 2021, anh Đức quyết vào Nam làm thuê để kiếm tiền gửi về điều trị ʙệɴʜ cho vợ, con, cũng như trang trải cuộc sống gia đình.

“Thời gian qua ᴅịᴄʜ Covid-19 nên công việc của anh cũng bị ảnh hưởng nhiều”, chị Phượng cho biết. Để có thêm đồng tiền trang trải cuộc sống, bà Châu tóc đã bạc hết mái đầu nhưng vẫn cố kham mấy sào ruộng. Đến mùa, được hạt lúa nào cũng bán đi để gom góp tiền mua ᴛʜᴜốᴄ thang cho con cháu.

Nhiều khi chứng kiến cảnh cháu đᴀᴜ, con dâu khóc vì tai ương ập đến, vợ chồng ông Thủy cũng đành bất lực. “Tâm nguyện của tôi là vẫn muốn đưa cháu, đưa con dâu đi viện điều trị thêm một đợt nữa vì tôi vẫn còn tin, còn hy vọng vào một phép màu, nhưng kinh tế eo hẹp quá”, ông Thủy ngậm ngùi.

Người bà đᴀᴜ lòng trước hoàn cảnh của gia đình quá bi đát (Ảnh: Dân Trí)

Đúng là phận đời cay nghiệt và chua xót quá đỗi. Người đã nghèo còn gặp cái eo, cái khổ. Bi thảm hơn, câu nói ‘trẻ cậy cha, già cậy con’ dường như đang đi ngược lại với cuộc sống của vợ chồng ông Thủy. Vậy mà ông không hề nản chí hay buông bỏ, vẫn chăm sóc các cháu,và cả cô con dâu.

Ông bà đều là những người rất tốt, từng cưu mang cặp vợ chồng hàng xóm cho đến cuối đời, thậm chí trên bàn thờ còn có di ảnh của họ. Ông Thủy bà Châu, vốn chẳng giàu có gì, thậm chí cũng nghèo xáƈ xơ quá đỗi, cơ thể thì ốm đᴀᴜ liên tục, đồng tiền vừa kiếm được đã dốc hết đi mua ᴛʜᴜốᴄ. Vậy mà họ vẫn có những nghĩa cử cao đẹp rung động lòng người.

Nhưng ông trời cũng thật bất công quá, người tốt như vậy lại chẳng được đền đáp. Càng có tuổi, càng về già, cuộc sống của họ lại càng khổ trăm bề. Tất nhiên, sẽ có những khoảnh khắc bà Châu khóc nấc lên vì rất mệt mỏi, ông Thủy lặng lẽ ngồi thở dài vì chẳng biết làm sao. Nhưng sau cùng, họ vẫn đứng dậy để đương đầu với số phận.

Tình cảm gia đình là thế, cha mẹ chẳng bao giờ nhẫn tâm bỏ rơi con cái của mình, thậm chí nếu phải nuôi con cả đời, họ cũng chấp nhận hy sinh. Đó là tấm gương, là bài học, và là ‘truyền thống’. Họ dù có thể còn bi đát hơn nữa, nhưng còn cố gắng được thì sẽ cố đến cùng.

Thôi thì giờ đây, mong có ai đó hảo tâm giúp đỡ cho ông bà, bởi ᴅịᴄʜ ʙệɴʜ thì người nghèo luôn là những người khổ nhất. Còn chúng ta, hẳn sẽ thấy may mắn hơn họ nhưng nghị lực sống thì chưa chắc đã mạnh mẽ và can trường.

Vậy nên, xin hãy nhìn vào những mảnh đời bất hạnh, hãy nhìn vào câu chuyện của họ để thôi than vãn, thôi kêu la. Hãy sống thiện lương và dũng cảm, bởi số phận dẫu có nghiệt ngã đến thế nào thì ít nhất, vẫn còn gia đình làm điểm tựa.

error: No Copy !!